 |
Có Phải em là mùa thu Hà Nội
Tháng tám mùa thu, lá khởi vàng chưa nhỉ?
Từ độ người đi, thương nhớ âm thầm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Tuổi phong sương, ta cũng gắng đi tìm |
| |
Hà Nội mùa vắng những cơn mưa
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng,
phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,
quán cóc liêu xiêu một câu thơ.
Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ. |
| |
Hà Nội Niềm Tin và Hi Vọng
Hoàn cảnh ra đời:
Xung phong ở lại trực chiến tại Ðài Tiếng nói Việt Nam, số 58 phố Quán Sứ, Hà Nội - trọng điểm huỷ diệt của máy bay địch trong 12 ngày đêm cuối cùng của năm 1972, nhạc sĩ Phan Nhân, người con của đồng bằng sông Cửu Long, đã may mắn được tận mắt chứng kiến những phút giây hào hùng của lịch sử thủ đô thời chống Mỹ. Thế là, chỉ vài ngày sau đó, bản nháp đầu tiên của ca khúc Hà Nội -niềm tin và hy vọng đã được hoàn thành trong tiếng bom đạn. Không chỉ mang tính ngợi ca và thể hiện niềm tự hào dân tộc, Hà Nội -niềm tin và hy vọng còn phảng phất cả những nét cổ kính của chốn Thăng Long xưa. Ca khúc được nghệ sĩ Trần Khánh thể hiện lần đầu tiên trên làn sóng Ðài Tiếng nói Việt Nam vào những ngày đầu năm 1973. |
| |
Hà nội mùa thu
Thu đi dài năm tháng
Vinh quang và duyên dáng
Cho ta khuôn mặt sáng ngời
Dáng vóc của Thủ Đô
Ôi sao yêu quý, Hà Nội ơi! |
| |
Hà Nội Đêm Trở Gió
Hà nội ơi xanh xanh liễu rủ mặt hồ Gươm
Cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng
Con sóng nào vẫn vỗ về vào đam mê
Hà nội ơi ... Hà nội ơi |
| |
Nhớ Về Hà Nội
Dù có đi bốn phương trời lòng vẫn nhớ về Hà Nội
Hà Nội của ta, Thủ Đô yêu dấu
Một thời đạn bom, một thời hòa bình |
| |
Người Hà Nội
Đây Hồ Gươm Hồng Hà Hồ Tây Đây lắng hồn núi sông ngàn năm Đây Thăng Long, đây Đông Đô, đây Hà Nội Hà Nội mến yêu Hà Nội cháy, khói lửa ngợp trời Hà Nội ầm ầm rung Hà Nội vùng đứng lên Sông Hồng reo Hà Nội vùng đứng lên |
| |
|
 |