Có một ngày chúng mình không hôn nhau
Chiếc đồng hồ cũng như ngừng chuyển động
Nhìn khu phố như nhìn vào khoảng trống
Mưa trắng trời, mênh mông, mênh mông
Xin đừng giận nhau
Có một ngày chúng mình không hôn nhau
Chiếc đồng hồ cũng như ngừng chuyển động
Nhìn khu phố như nhìn vào khoảng trống
Mưa trắng trời, mênh mông, mênh mông
Đừng giận nhau như thế được không
Cho khu phố còn được là khu phố
Cho nụ hôn không còn gì cách trở
Cho ánh mắt em rực rỡ mặt trời hồng
Đừng giận nhau như thế được không
Đã thương yêu lòng đừng tắt lửa
Cả những khi ấm êm, no đủ
Và cả khi nghèo khó, khốn cùng
Đừng giận nhau như thế được không
Những lầm lỗi hãy rộng lòng tha thứ
Những vui buồn hãy cùng nhau chia sẻ
Sẽ vơi đi gánh nặng vượt đường dài
Đừng giận nhau như thế được không
Ở đời này ai chưa từng khờ dại?
Nào, nhắm mắt, quên đi. Đừng nhắc lại!
Ở bên ngoài phố xá, trắng mưa rơi...
30/08/2011
VẪN ĐÂY VẦNG TRĂNG

Ngắm nhìn trăng mười bảy
Trăng tròn to nhường nào
Ôi vầng trăng Bắc cực
Mà gần gũi làm sao
Xa vài tầm tay với
Có vời vợi là bao
Chỉ ngang trong tầm mắt
Trăng xưa, lòng nao nao
Gửi hồn đến trời cao
Trăng mang giùm thương nhớ
Trong giấc mộng chiêm bao
Trăng quể cha đất tổ
Dù phương trời cách trở
Trăng vẫn sáng soi chung
Dù phương trời cách trở
Vẫn không ngăn cách lòng
Tuyết gió ngập mùa đông
Không làm mờ trăng được
Phố đèn khuya sáng rực
Trăng vẫn thức bên trời
Dịu dàng Hằng Nga ơi
Đến quê tôi chị nhé
Vui cùng bao đứa trẻ
Đợi phá cỗ bên thềm
Yên ả và dịu êm
Ánh vàng không biên giới
Thức cùng trăng hàng đêm
Bao cuộc tình không tuổi
Để rồi chỉ thể nhớ
Để rồi không thể quên
Trăng lên người mãi ở
Thuở mối tình đầu tiên
08/02/2012
Hà Thị Trực
(theo Hội VHNT Việt Nam tại Liên bang Nga)